[Dịch] Cư Dân Mạng Mắng Ta Là Phế Vật, Ta Khen Hắn Quả Nhiên Biết Nhìn Người

/

Chương 76: Du lịch nghèo hay giàu cũng chẳng bằng tuổi trẻ rong chơi!

Chương 76: Du lịch nghèo hay giàu cũng chẳng bằng tuổi trẻ rong chơi!

[Dịch] Cư Dân Mạng Mắng Ta Là Phế Vật, Ta Khen Hắn Quả Nhiên Biết Nhìn Người

Vân Thượng Đại Thúc

9.350 chữ

24-05-2026

"Vâng, thưa quý vị khán giả, hiện tại chúng ta đang kết nối với người mẹ của gia đình số một – cô Tiền Hồng Lợi."

Giọng MC ôn hòa: "Chúng tôi đã tổng hợp lại một số vấn đề mà mọi người đang khá quan tâm, chủ yếu xoay quanh sức khỏe, vóc dáng và tính cách của Bối Bối."

Nghe đến mấy từ khóa này, nụ cười trên môi Tiền Hồng Lợi dần tắt ngấm, ánh mắt cũng trở nên sắc lẹm.

Ống kính máy quay chuyển sang hàng ghế khách mời.

"Qua mấy ngày quan sát, có thể thấy vấn đề về sức khỏe và tính cách của Bối Bối rất nổi cộm!"

"Con bé kén ăn nghiêm trọng, chỉ thích ăn vặt với kem. Cứ đà này, sức khỏe chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng! Sự nuông chiều vô đáy chỉ dung túng làm hỏng đứa trẻ mà thôi!"

Nghiêm Lệ Minh nổ phát súng đầu tiên, giọng điệu mang đậm vẻ chỉ trích đanh thép, trực tiếp đưa ra kết luận.

Chút ý cười cuối cùng của Tiền Hồng Lợi bay sạch, cô cất giọng bực dọc ra mặt:

"Bối Bối nhà tôi chỉ là có chủ kiến hơn một chút thôi! Con bé toàn ăn thực phẩm hữu cơ nhập khẩu, mỗi bữa đều do chuyên gia dinh dưỡng tự tay lên thực đơn!"

"Kể cả đồ ăn vặt cũng là hàng hiệu cao cấp đã qua chọn lọc, thành phần an toàn, chất lượng thượng hạng, sức khỏe tuyệt đối không có vấn đề gì!"

"Hơn nữa, Bối Bối nhà tôi đi khám sức khỏe định kỳ, các chỉ số đều bình thường, không mướn ông phải bận tâm!"

Tiền Hồng Lợi nói năng dõng dạc, không chút nể nang mà bật lại luôn.

【Vãi chưởng, cảm giác thượng đẳng tràn màn hình rồi, còn thực phẩm hữu cơ nhập khẩu nữa chứ, tốt nhất là hít thở không khí nhập khẩu luôn đi.】

【Lầu trên bớt chua ngoa lại, người ta có tiền cho con ăn đồ ngon thì có gì sai? Gato với người giàu đến phát điên rồi à?】

【Chuẩn cmnr, tôi mà có tiền thì đồ ngon trên khắp thế giới này tôi cũng phải ăn thử một lượt, chả có gì sai cả.】

【Mẹ Bối Bối: Bậc thầy văn học Versailles cấp 10 (/doghead)】

【Không có tiền thì vẫn ăn uống lành mạnh được nhé, không tin thì cứ nhìn gia đình số bốn mà xem.】

【…】

Cư dân mạng trong phòng livestream cũng đang cãi nhau ỏm tỏi.

"Có chủ kiến và bướng bỉnh là hai chuyện hoàn toàn khác nhau!"

Nghiêm Lệ Minh không nhượng bộ nửa bước, cao giọng quát: "Đồ ăn hơi không hợp khẩu vị là bỏ mứa, bài tập không thích làm là vứt đấy, không vừa ý là lăn ra khóc lóc ầm ĩ, đây không phải là chiều hư thì là cái gì!"

"Đó gọi là sống thật với bản tính! Tôi làm bài tập hộ là vì thấy con bé mệt nên mới giúp một tay, liên quan quái gì đến ông!"

Cơn giận của Tiền Hồng Lợi bốc lên ngùn ngụt, giọng cũng hét ré lên tám tông.

Giang Kỳ Kỳ ngồi bên cạnh nhìn hai người căng thẳng như dây đàn, không những chẳng thèm khuyên can mà còn thản nhiên nhấp một ngụm trà.

"Mọi người bớt nóng, mục đích của chúng ta cũng chỉ vì muốn tốt cho đứa trẻ thôi mà. Tôi thấy răng của Bối Bối không được tốt lắm, trước đây gia đình có để ý đến vấn đề này không?"

Lý Mẫn Nhu vội vàng đứng ra hòa giải, giọng nói dịu dàng như gió xuân.

"Răng của Bối Bối quả thật có chút vấn đề, nhưng chúng tôi vẫn đưa con bé đi khám bác sĩ giỏi nhất định kỳ, áp dụng những biện pháp bảo vệ tốt nhất rồi."

"Hiện tại mấy cái răng sâu chỉ là răng sữa, số lượng cũng không nhiều, tất cả đều đã được điều trị bảo vệ, sẽ không ảnh hưởng đến quá trình mọc răng vĩnh viễn đâu."

Tiền Hồng Lợi thấy đối phương nói năng nhẹ nhàng thì cũng miễn cưỡng kìm nén cơn giận.

【Cô Lý nói chuyện khéo quá, cùng là nói về vấn đề của con trẻ mà lão già Nghiêm nghe như đang chửi người ta, còn cô Lý thì giống như đang quan tâm.】

【Thử đặt mình vào vị trí mẹ Bối Bối xem, ai nghe người khác xỉa xói con mình như thế mà không lộn ruột? Lão già Nghiêm nói chuyện gắt quá!】

【Đúng là có tiền vẫn hơn, con tôi đi viện một chuyến là tôi xót xa cả buổi, vừa xót con vừa xót tiền.】

【Bớt lo bò trắng răng cho tiểu công chúa đi, vạch xuất phát người ta đã khác mình rồi! Nỗi phiền não của người ta là hôm nay đi Rolls-Royce hay Bentley kìa!】【……】

Giang Kỳ Kỳ nghe một lúc, cũng không nhịn được mà xen vào.

"Mẹ Bối Bối này, việc rèn luyện thói quen tốt rất quan trọng. Ngay cả những việc lặt vặt như lau bàn, quét nhà cũng có thể rèn luyện cho trẻ, giúp con có thêm tinh thần trách nhiệm và cảm giác đạt được thành quả."

Giang Kỳ Kỳ đặt cốc nước xuống, khéo léo đưa ra lời khuyên.

"Bối Bối hát xong nhận được tràng pháo tay của mọi người, mặc váy đẹp được mọi người khen ngợi, đó chẳng phải là cảm giác thành quả rồi sao! Tại sao cứ bắt buộc phải đi lau bàn quét nhà chứ?"

"Chúng tôi đâu có đào tạo bảo mẫu, Bối Bối nên dành thời gian cho những việc có giá trị hơn!"

Tiền Hồng Lợi hơi hất cằm: "Quỹ dự phòng tương lai mà chúng tôi để lại cho con bé, dư sức để nó sống sung túc cả đời rồi!"

Nghiêm Lệ Minh hừ lạnh một tiếng, chẳng buồn tranh cãi thêm.

Lý Mẫn Nhu mỉm cười lắc đầu.

Giang Kỳ Kỳ thì khẽ đảo mắt.

"Mỗi gia đình đều có quan điểm giáo dục riêng, chúng ta cứ tôn trọng sự khác biệt của nhau, dù sao tất cả cũng đều vì muốn con cái phát triển tốt hơn mà thôi."

Người dẫn chương trình thấy không khí trở nên căng thẳng, sắc mặt Tiền Hồng Lợi thì xanh mét, vội vàng đứng ra hòa giải.

Vốn dĩ mục đích của buổi kết nối trực tuyến là giúp các bậc phụ huynh phát hiện và khắc phục một số vấn đề, nhưng người ta đã không chịu tiếp thu thì cũng chẳng thể nói chuyện tiếp được nữa.

"Khụ khụ, chúng ta cứ mải mê uốn nắn cuộc đời con cái, có lẽ cũng nên nhìn lại xem bản thân mình đã sống thực sự thấu đáo chưa nhỉ?"

Người dẫn chương trình với kinh nghiệm lão luyện, không để lộ chút dấu vết nào đã khéo léo chuyển sang chủ đề khác.

"Gần đây tôi có đọc được một câu nói thế này: Cuộc đời trước tuổi 30 trôi qua rất chậm, nhưng sau tuổi 30 thì giống như bị bấm nút tăng tốc vậy!"

"Bốn vị phụ huynh ở đây đều đã ngoài ba mươi, cũng có những vốn sống nhất định rồi, vậy mọi người nghĩ cuộc đời nên sống như thế nào mới đúng?"

Người dẫn chương trình tung ra một chủ đề mới tương đối an toàn, cốt để ba gia đình còn lại cũng có thể tham gia vào.

"Sống thế nào ư? Nghĩ nhiều làm gì cho mệt?"

Ánh mắt Tiền Hồng Lợi thoáng qua một tia mờ mịt, nhưng rồi nhanh chóng lấy lại vẻ kiêu ngạo: "Phụ nữ mà, chỉ cần chăm chút cho bản thân thật xinh đẹp lộng lẫy, có người yêu thương chiều chuộng là đã thành công lắm rồi!"

Ba vị khách mời rõ ràng có chút khinh khỉnh, câu nói này quả thực chẳng có chút chiều sâu nào.

"Tôi cho rằng ý nghĩa cuộc đời nằm ở việc không ngừng vươn lên và khẳng định giá trị bản thân, cống hiến sức lực cho xã hội, đồng thời tạo ra một bệ phóng vững chắc hơn cho thế hệ mai sau."

Lục Minh Triết đẩy gọng kính, trên mặt vẫn giữ nguyên biểu cảm nghiêm túc thường ngày: "Phải biết nắm bắt quỹ thời gian hữu hạn, không ngừng học hỏi và phấn đấu, nếu không thì cuộc sống tốt đẹp cũng chỉ là lâu đài trên không mà thôi."

Nghiêm Lệ Minh gật gù tỏ vẻ vô cùng đồng tình.

"Tôi... tôi không có học hành cao siêu gì, chỉ mong cả nhà được bình an, khỏe mạnh, cuộc sống cứ... bình dị trôi qua từng ngày thôi."

Mẹ Đồng Đồng đứng trước ống kính có vẻ hơi lúng túng, giọng nói không lớn, nhưng lời lẽ lại vô cùng mộc mạc, chân thành.

【Mẹ Bối đúng là não phẳng, chỉ được cái mã ngoài chứ chẳng có tí nội hàm nào】

【Người ta nói cũng có lý mà, ai chẳng muốn sống thoải mái một chút, toàn là bị dòng đời ép đi làm thôi】

【Lục Minh Triết nói mới đúng là giả dối, to tát, rỗng tuếch, cái gì mà phấn đấu chứ, chỉ giỏi tiêm máu gà cho người khác】

【Chỉ có mẹ Đồng nói là thực tế nhất, ngày tháng cứ thế trôi qua từng ngày thôi, chứ còn biết làm sao nữa】

【……】

"Lâm tiên sinh?"

Người dẫn chương trình lên tiếng nhắc: "Anh thấy sao?"

"Từ từ đã, đợi tôi nhai xong quả óc chó này cái."

Lâm Nhàn chậm rãi bật mic, phủi vụn quả óc chó dính trên tay: "Cuộc đời ấy à, không phải là liều mạng chạy theo những thứ mình không có, mà là tận hưởng những gì mình đang có!"

"Anh không đi theo đuổi, thì làm sao mà có được?"Lục Minh Triết lập tức phản bác.

"Theo đuổi thì được, nhưng đừng có bán mạng! Rất nhiều người bị tẩy não nên cứ đâm đầu chạy theo một cách mù quáng!"

"Anh nên theo đuổi một cô Thúy Hoa phù hợp với mình, chứ đừng có hạ mình quỳ lụy một cô hoa khôi mãi mãi không thể với tới."

Lâm Nhàn ung dung nói tiếp: "Hãy dành thời gian để tận hưởng, du lịch kiểu nghèo hay kiểu giàu cũng chẳng bằng 'tuổi trẻ rong chơi'!"

"Thời trẻ anh lo rong chơi rồi, vậy về già thì sao? Cuộc sống sau này có chắc sẽ hạnh phúc không?"

Lục Minh Triết hoàn toàn không hiểu nổi triết lý của Lâm Nhàn.

"Tương lai của anh chắc chắn lắm à? Tương lai chỉ có một điều duy nhất chắc chắn thôi, đó là — tất cả chúng ta đều sẽ chết."

"Có thể là ba mươi năm, mười năm, hoặc cũng có thể là ngay ngày mai, nhưng kiểu gì ngày đó cũng sẽ đến."

Lâm Nhàn dang rộng hai tay: "Đã chung một bến đỗ cuối cùng, cớ sao không tận hưởng trọn vẹn quá trình này chứ? Có tiền thì tốt, mà không có tiền thì cũng chẳng tệ đến thế đâu!"

【Vãi chưởng! Câu này của Anh chàng buông xuôi đúng là phong thần luôn rồi! Bến đỗ cuối cùng đều như nhau, tận hưởng hiện tại thì có gì sai đâu!】

【Văn mẫu đây rồi: Đời người nên sống thế này, để khi ngoảnh lại nhìn quá khứ, sẽ không vì...】

【Quan niệm về sinh tử của Lâm ca thấu đáo quá! Ngày mai hay tai nạn cái nào đến trước thật sự không ai biết được, cứ đối xử tốt với bản thân một chút đi.】

【Bố cuồng công việc vs Buông Xuôi Tiên Phong, pha này tôi đứng về phía Anh chàng buông xuôi nhé! Tuổi trẻ là vô giá mà!】

【"Muốn mua hoa quế cùng mang rượu, rốt cuộc cũng chẳng bằng tuổi trẻ rong chơi"! Người từng trải khuyên thật lòng, làm gì cũng nên tranh thủ lúc còn sớm!】

【……】

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!